又九月十四日登秋風閣以餘霞散成綺澄江靜如

宋代 李廌
繆蹈江海跡,吾生靡懷居。 役車窘陰雨,蒸腐敗衣袽。 晨昏雷聲中,我懷何時舒。 秋陽出頑雲,杲杲照我裾。 言登秋風閣,乘興安可徐。 猗紆下銅鞮,縹緲凌紫虛。 錦葉眩林表,金包垂霜余。 棲苴寄榛莽,潦痕在菰蒲。 我游獲所適,況乃弗為魚。 放意宇宙間,所至皆吾廬。
móu dǎo jiāng hǎi   shēng huái  
chē jiǒng yīn   zhēng bài  
chén hūn léi shēng zhōng   huái shí shū  
qiū yáng chū wán yún   gǎo gǎo zhào  
yán dēng qiū fēng   chéng xìng ān  
xià tóng   piāo miǎo líng  
jǐn xuàn lín biǎo   jīn bāo chuí shuāng  
zhēn mǎng   lǎo hén zài  
yóu huò suǒ shì   kuàng nǎi wéi  
fàng zhòu jiān   suǒ zhì jiē