游敬亭山詩

南北朝 謝朓
茲山亘百里。 合沓與雲齊。 隱淪既已托。 靈異居然棲。 上干蔽白日。 下屬帶回溪。 交藤荒且蔓。 樛枝聳復低。 獨鶴方朝唳。 飢鼯此夜啼。 渫雲已漫漫。 夕雨亦淒淒。 我行雖紆組。 兼得尋幽蹊。 緣源殊未格。 歸徑窅如迷。 要欲追奇趣。 即此陵丹梯。 皇恩竟已矣。 茲理庶無睽。
shān gèn bǎi
yún
yǐn lún tuō
líng rán
shàng gàn bái
xià shǔ dài huí
jiāo téng huāng qiě màn
jiū zhī sǒng
fāng cháo
xiè yún màn màn
xíng suī
jiān xún yōu
yuán yuán shū wèi
guī jìng yǎo
yào zhuī
líng dān
huáng ēn jìng
shù kuí