游簡寂觀

宋代 白玉蟾
手把武夷竹,江山滿吾目。 落花稱意紅,芳草無心綠。 雙澗瀉翠璚,群山斷蒼玉。 青林隱成帷,碧洞深如屋。 煙鎖花間猿,雨驚岩下鹿。 藥爐埋白雲,丹井浸枯木。 虎岫聳錦屏,龍湫噴銀粟。 晉人陸修靜,於此曾卜築。 飢則餌嫩松,寒則披老槲。 惠遠同種蓮,淵明共採菊。 當年學阿彌,飛神到天竺。 舊有曬藥台,荊棘蔽幽谷。 舊有朝元石,霧靄籠飛瀑。 園桃曉猿攀,庭柏夜鶴宿。 何人建琳宮,先生留寶躅。 鐵板時敲茶,銅鐘曉喚粥。 冠褐靄鏘鏘,車馬來僕僕。 巨壑有魚飛,寒池足鴉浴。 天高星斗寒,更深鬼神哭。 到此風骨清,直欲騎黃鵠。
shǒu zhú   jiāng shān mǎn 滿
luò huā chēng hóng   fāng cǎo xīn
shuāng jiàn xiè cuì qióng   qún shān duàn cāng
qīng lín yǐn chéng wéi   dòng shēn
yān suǒ huā jiān yuán   jīng yán xià 鹿
yào mái bái yún   dān jǐng jìn
xiù sǒng jǐn píng   lóng jiǎo pēn yín
jìn rén xiū jìng   céng zhù
ěr nèn sōng   hán lǎo
huì yuǎn tóng zhǒng lián   yuān míng gòng cǎi
dāng nián xué ē   fēi shén dào tiān zhú
jiù yǒu shài yào tái   jīng yōu
jiù yǒu zhāo yuán shí   ǎi lóng fēi
yuán táo xiǎo yuán pān   tíng bǎi 宿
rén jiàn lín gōng   xiān sheng liú bǎo zhú
tiě bǎn shí qiāo chá   tóng zhōng xiǎo huàn zhōu
guān ǎi qiāng qiāng   chē lái
yǒu fēi   hán chí
tiān gāo xīng dǒu hán   gēng shēn guǐ shén
dào fēng qīng   zhí huáng