游惠山寺

宋代 鄭元祐
百里盡平壤,茲山忽中蟠。谽谺得宏深,迂徐納平寬。 僧坊隱其腹,崇搆居桓桓。立神衛觚稜,緣雲置闌干。 我來玄冬交,榜舟起微瀾。天連黃沙白,露委青林丹。 地無車馬塵,松筠政堅完。蒼然後凋意,彼此不厭看。 稍稍陟其崖,探源汲清寒。恭惟桑薴翁,出處良獨難。 帝青九萬里,冥飛見脩翰。空留雪泥跡,莫究清淨觀。 煮茗滌煩暑,晏然有餘歡。
bǎi jǐn píng rǎng   shān zhōng pán hān xiā hóng shēn   píng kuān    
sēng fāng yǐn   chóng gòu huán huán shén wèi léng yuán   yún zhì lán gān    
lái xuán dōng jiāo   bǎng zhōu wēi lán tiān lián huáng shā bái   wěi qīng lín dān    
chē chén   sōng yún zhèng jiān wán cāng rán hòu diāo   yàn kàn    
shāo shāo zhì   tàn yuán qīng hán gōng wei sāng níng wēng chū   chù liáng nán    
qīng jiǔ wàn   míng fēi jiàn xiū hàn kōng liú xuě   jiū qīng jìng guān    
zhǔ míng fán shǔ   yàn rán yǒu huān