有惠錦雞者因暇賦之

宋代 曹勛
山雞美毛羽,五采若絺繡。 不能掩顏色,居然遭籠囿。 嗟賞入欄檻,玩好資稚幼。 有稻莫能飽,有水漫濡咮。 低昂不自得,雲山計未就。 應嘆鴟鴉類,腐鼠遨白晝。
shān měi máo   cǎi ruò chī xiù
néng yǎn yán   rán zāo lóng yòu
jiē shǎng lán kǎn   wán hǎo zhì yòu
yǒu dào néng bǎo   yǒu shuǐ màn zhòu
áng   yún shān wèi jiù
yīng tàn chī lèi   shǔ áo bái zhòu