游桓山會者十人以春水滿四澤夏雲多奇峰為韻

宋代 蘇軾
東郊欲尋春,未見鶯花跡。 春風在流水,鳧雁先拍拍。 孤帆信溶漾,弄此半篙碧。 艤舟桓山下,長嘯理輕策。 彈琴石室中,幽響清磔磔。 吊彼泉下人,野火失枯臘。 悟此人間世,何者為真宅。 暮回百步洪,散坐洪上石。 愧我非王襄,子淵肯見客。 臨流吹洞簫,水月照連璧。 (謂王氏兄弟也。 )此歡真不朽,回首歲月隔。 想像斜川游,作詩寄彭澤。
dōng jiāo xún chūn   wèi jiàn yīng huā  
chūn fēng zài liú shuǐ   yàn xiān pāi pāi  
fān xìn róng yàng   nòng bàn gāo  
zhōu huán shān xià   cháng xiào qīng  
tán qín shí shì zhōng   yōu xiǎng qīng zhé zhé  
diào quán xià rén   huǒ shī  
rén jiān shì   zhě wéi zhēn zhái  
huí bǎi hóng   sàn zuò hóng shàng shí  
kuì fēi wáng xiāng   zi yuān kěn jiàn  
lín liú chuī dòng xiāo   shuǐ yuè zhào lián  
  wèi wáng shì xiōng  
  huān zhēn xiǔ   huí shǒu suì yuè  
xiǎng xiàng xié chuān yóu   zuò shī péng