游圜覺乾明祥符三院至暮

宋代 陸游
成都再見春事殘,雖名閒官實不閒;門前車馬鬧如市,案上文檄高於山。 有時投罅輒徑出,略似齊客偷秦關。 日斜僕夫已整駕,顧景欲駐愁嘲訕。 豈知今朝有此樂,放浪一笑開衰顏。 抽身黃塵烏帽底,得意翠木清泉間。 褰裳危磴窮犖确,洗耳古澗聽淙潺。 豈惟頓覺宇宙廣,政爾一散腰腳頑。 似聞青城縹緲處,待我歸綴仙官班。 俊鷹解絛即萬里,豈比倦翼方知還。
chéng zài jiàn chūn shì cán   suī míng xián guān shí xián   mén qián chē nào shì   àn shàng wén gāo shān
yǒu shí tóu xià zhé jìng chū   lüè shì tōu qín guān
xié zhěng jià   jǐng zhù chóu cháo shàn
zhī jīn zhāo yǒu   fàng làng xiào kāi shuāi yán
chōu shēn huáng chén mào   cuì qīng quán jiān
qiān cháng wēi dèng qióng luò què   ěr jiàn tīng cóng chán
wéi dùn jué zhòu guǎng   zhèng ěr sàn yāo jiǎo wán
shì wén qīng chéng piāo miǎo chù   dài guī zhuì xiān guān bān
jùn yīng jiě tāo wàn   juàn fāng zhī hái