有懷

宋代 韓淲
相從樵隱對秋風,雲氣遙連滄海東。浮世從前多去馬,空山依舊少來鴻。 水生處處雨初足,稻熟家家飯不窮。我亦醉翁門下士,閒中惟覺句難工。
xiāng cóng qiáo yǐn duì qiū fēng   yún yáo lián cāng hǎi dōng shì cóng qián duō kōng   shān jiù shǎo lái hóng    
shuǐ shēng chù chù chū   dào shú jiā jiā fàn qióng zuì wēng mén xià shì xián   zhōng wéi jué nán gōng