又和諸公作雪月歌

宋代 方岳
月觀夜午雪觀早,酒興崔嵬詩潦草。 梅花在傍具知狀,喚渠收拾秋崖藁。 月邊雪邊同一寒,詩成不許凡人看。 年年月寒雪寒處,老骨槎牙倚枯樹。 不知天下人,面有三寸塵。 政使書痴傳癖猶可憎,而況無風無味之錢神。 麾之門外,問諸水濱。 非我不與相比鄰,渠自胸次不我親。 千古萬古赤壁月,千古萬古剡溪雪。 天荒地老方可人,當日人曾笑渠拙。 有酯不可無吾詩,無月無雪無人知。 梅花亦不用收拾,付與萬竊更相呼。 雪如瓊瑤月如水,青山白髮時乎時。 有薇可羹螯可嚼,此味勿令兒輩覺。 四海諸公共往來,雪中與渠無適莫。
yuè guān xuě guān zǎo   jiǔ xìng cuī wéi shī liáo cǎo  
méi huā zài bàng zhī zhuàng   huàn shōu shí qiū gǎo  
yuè biān xuě biān tóng hán   shī chéng fán rén kàn  
nián nián yuè hán xuě hán chù   lǎo chá shù  
zhī tiān xià rén   miàn yǒu sān cùn chén  
zhèng shǐ 使 shū chī chuán yóu zēng   ér kuàng fēng wèi zhī qián shén  
huī zhī mén wài   wèn zhū shuǐ bīn  
fēi xiāng lín   xiōng qīn  
qiān wàn chì yuè   qiān wàn shàn xuě  
tiān huāng lǎo fāng rén   dāng rén céng xiào zhuō  
yǒu zhǐ shī   yuè xuě rén zhī  
méi huā yòng shōu shí   wàn qiè gēng xiāng  
xuě qióng yáo yuè shuǐ   qīng shān bái shí shí  
yǒu wēi gēng áo jué   wèi lìng ér bèi jué  
hǎi zhū gōng gòng wǎng lái   xuě zhōng shì