又和早行

宋代 范純仁
拂曙征人各向方,乍明林野更青蒼。雲頭漏日開秋色,馬足翻沙破曉霜。 時事罕聞心愈靜,故人不見恨空長。憐君素愛還鄉樂,行役雖勞肯暫忘。
shǔ zhēng rén xiàng fāng   zhà míng lín gèng qīng cāng yún tóu lòu kāi qiū   fān shā xiǎo shuāng    
shí shì hǎn wén xīn jìng   rén jiàn hèn kōng zhǎng lián jūn ài huán xiāng xíng   suī láo kěn zàn wàng