又和憶可庵

宋代 洪咨夔
耐翁流慶遍仍來,隨處蒸嘗薦筍苔。 但認白雲飛一點,便勝黃犢牛走千回。 屋山早露柤梨熟,墓道秋風菊桂開。 父子相從歸展省,豈無野水為添杯。
nài wēng liú qìng biàn réng lái   suí chù zhēng cháng jiàn sǔn tái  
dàn rèn bái yún fēi diǎn   biàn 便 shèng huáng niú zǒu qiān huí  
shān zǎo zhā shú   dào qiū fēng guì kāi  
xiāng cóng guī zhǎn shěng   shuǐ wèi tiān bēi