又和謝良輔惠箭筍

宋代 吳芾
卜得幽居山繞屋,四圍景物何紛郁。 門前掩映百垂楊,牆裡迴環萬修竹。 風來花氣競薰人,日出鳥聲渾滿谷。 檐前花樹盡堪攀,砌下清泉常可掬。 暮年得此復何求,但閉柴荊理松菊。 客至草草具杯盤,隨分烹炮薦魚肉。 野人頗厭近腥膻,長苦春蔬餐不足。 固知竹箭已抽萌,玉箸瓊簪破苔綠。 非君好事無寄將,安得今朝充我腹。 禮勤意厚已難當,仍出長篇相付囑。 嗟予樸拙豈知詩,只覺珠璣照雙目。 朝吟夕詠自忘疲,雖欲安眠眠不熟。 起來爛煮飽枯腸,盡卻韭葅並豆粥。 人生嗜好固不同,此味定知人共欲。 第慚作報乏瓊瑤,惡語雖多漫盈牘。
bo yōu shān rào   wéi jǐng fēn
mén qián yǎn yìng bǎi chuí yáng   qiáng huí huán wàn xiū zhú
fēng lái huā jìng xūn rén   chū niǎo shēng hún mǎn 滿
yán qián huā shù jǐn kān pān   xià qīng quán cháng
nián qiú   dàn chái jīng sōng
zhì cǎo cǎo bēi pán   suí fēn pēng pào jiàn ròu
rén yàn jìn xīng shān   zhǎng chūn shū cān
zhī zhú jiàn chōu méng   zhù qióng zān tái
fēi jūn hǎo shì jiāng   ān jīn zhāo chōng
qín hòu nán dāng   réng chū cháng piān xiāng zhǔ
jiē zhuō zhī shī   zhǐ jué zhū zhào shuāng
cháo yín yǒng wàng   suī ān mián mián shú
lai làn zhǔ bǎo cháng   jǐn què jiǔ bìng dòu zhōu
rén shēng shì hào tóng   wèi dìng zhī rén gòng
cán zuò bào qióng yáo   è suī duō màn yíng