又和風雨二首

宋代 楊萬里
東風未得顛如許,定被春光引得顛。 脕雨何妨略彈壓,不應猶自借渠權。 風風雨雨又春窮,白白朱朱已眼空。 拚卻老紅一萬點,換將新綠百千重。
dōng fēng wèi diān   dìng bèi chūn guāng yǐn de diān  
wàn fáng lüè tán   yīng yóu jiè quán  
fēng fēng yòu chūn qióng   bái bái zhū zhū yǎn kōng  
pīn què lǎo hóng wàn diǎn   huàn jiāng xīn bǎi qiān zhòng