又和二首

宋代 黃庭堅
西風鏖殘暑,如用霍去病。 疏溝滿蓮塘,掃葉明竹逕。 中有寂寞人,自知圓覺性。 心猿方睡起,一笑六窗靜。
西 fēng áo cán shǔ   yòng huò bìng
shū gōu mǎn 滿 lián táng   sǎo míng zhú jìng
zhōng yǒu rén   zhī yuán jué xìng
xīn yuán fāng shuì   xiào liù chuāng jìng