又和

宋代 梅堯臣
康莊咫尺有千山,欲問紫姑應已還。 人似常娥來陌上,燈如明月在雲間。 車頭小女雙垂髻,簾里新妝一破顏。 卻下玉梯雞已唱,謾語齊客解偷關。
kāng zhuāng zhǐ chǐ yǒu qiān shān   wèn yīng hái  
rén shì cháng é lái shàng   dēng míng yuè zài yún jiān  
chē tóu xiǎo shuāng chuí   lián xīn zhuāng yán  
què xià chàng   màn jiě tōu guān