有感

宋代 朱淑貞
倦對飄零滿徑花,靜聞春水鬧鳴蛙。 故人何處草堂碧,撩亂寸心天一涯。
juàn duì piāo líng mǎn 滿 jìng huā   jìng wén chūn shuǐ nào míng  
rén chǔ cǎo táng   liáo luàn cùn xīn tiān