有感
宛溪垂柳最長枝,曾被春風盡日吹。
不堪攀折猶堪看,陌上少年來自遲。
wǎn
宛
xī
溪
chuí
垂
liǔ
柳
zuì
最
zhǎng
長
zhī
枝
,
céng
曾
bèi
被
chūn
春
fēng
風
jìn
盡
rì
日
chuī
吹
。
。
bù
不
kān
堪
pān
攀
zhé
折
yóu
猶
kān
堪
kàn
看
,
mò
陌
shàng
上
shào
少
nián
年
lái
來
zì
自
chí
遲
。
。