有感

宋代 陸游
雲崦重重不易尋,庖廚性命走山林。 但令有月同幽夢,更用何人識苦心。 流輩漸稀知死近,鬢毛無色覺愁侵。 平生自許忘情者,頗怪燈前感慨深。
yún yān chóng chóng xún   páo chú xìng mìng zǒu shān lín
dàn lìng yǒu yuè tóng yōu mèng   gèng yòng rén shí xīn
liú bèi jiàn zhī jìn   bìn máo jué chóu qīn
píng shēng wàng qíng zhě   guài dēng qián gǎn kǎi shēn