又賦如山

宋代 姜特立
如山堂上好登臨,羅列堂前紫翠岑。 萬古煙霞供坐嘯,四時風月伴閒吟。 海鷗心性滄洲遠,野鹿精神草樹深。 卻笑井蛙並轍鮒,只知缺甃與蹄涔。
shān táng shàng hǎo dēng lín   luó liè táng qián cuì cén  
wàn yān xiá gōng zuò xiào   shí fēng yuè bàn xián yín  
hǎi ōu xīn xìng cāng zhōu yuǎn   鹿 jīng shén cǎo shù shēn  
què xiào jǐng bìng zhé   zhǐ zhī quē zhòu cén