游峨眉

宋代 馮時行
向來一紀登臨意,白髮頹齡才一至。 阮哭窮途真可笑,孔小天下或如是。 平生歷覽廓無礙,方稱老懷疏不緻。 安能卻妝住雲霄,更不婆娑下平地。
xiàng lái dēng lín   bái tuí líng cái zhì
ruǎn qióng zhēn xiào   kǒng xiǎo tiān xià huò shì
píng shēng lǎn kuò ài   fāng chēng lǎo huái shū zhì
ān néng què zhuāng zhù yún xiāo   gèng suō xià píng