游道林嶽麓寺 其四

宋代 許及之
名山喻名理,妙處須獨到。提耳從百聞,豈盡歷歷告。 茲游太清絕,足以償宿好。相期歲寒姿,對此松柏操。
míng shān míng   miào chù dào ěr cóng bǎi wén   jǐn gào    
yóu tài qīng jué   cháng 宿 hǎo xiāng suì hán duì 姿   sōng bǎi cāo