游道場山登絕頂次東坡韻

明代 顧應祥
天風阻舟峴山麓,促我來游道場谷。平生覽勝興獨豪,飛步寧愁病雙足。 松山鬱郁雲漫漫,石磴曲似羊腸蟠。忽然谷㡳天籟發,千岩萬壑驚奔湍。 層梯歷盡浮屠出,俯瞰平湖如廣席。湖中七十二峰青,疑有巨靈一揮植。 相攜何必雙綠鬟,白雲明月天地間。丈夫適意即仙境,浪說海外三神山。 浮世悠悠旦復旦,彈指百年過已半。何如從此謝塵紛,獨立丹崖髮長嘆。
tiān fēng zhōu xiàn shān   lái yóu dào chǎng píng shēng lǎn shèng xīng háo fēi   níng chóu bìng shuāng    
sōng shān yún màn màn   shí dèng shì yáng cháng pán rán zhǐ tiān lài qiān   yán wàn jīng bēn tuān    
céng jìn chū   kàn píng guǎng zhōng shí èr fēng qīng   yǒu líng huī zhí    
xiāng xié shuāng huán   bái yún míng yuè tiān jiān zhàng shì xiān jìng làng   shuō hǎi wài sān shén shān    
shì yōu yōu dàn dàn   tán zhǐ bǎi nián guò bàn cóng xiè chén fēn   dān cháng tàn