又次韻中秋長句

宋代 李綱
涼風吹空明月高,清光萬里見秋毫。銀雲櫛櫛方解駮,河漢掩映如波濤。 須臾掃盡無多子,天影悠悠碧於水。冰輪正午久停鞭,群動寂然聲不起。 諦觀此月真跳丸,山河倒影猶蛇蟠。 桂華耿耿巳澄潔,秋氣凜凜增清寒。前年望月都城汴,只恐中霄風雨變。 一杯相屬有情親,側耳歌樓聞鼓板。今年望月沙陽山,照我心如鐵石堅。 美人千里共明月,遙想閨中只獨看。空庭步月更幽好,白露漙漙濕菸草。 開編況對古聖賢,發憤忘憂不知老。男兒本自甘賤貧,富貴名傳能幾人。 題詩對月到日出,錦囊何似龐眉客。
liáng fēng chuī kōng míng yuè gāo   qīng guāng wàn jiàn qiū háo yín yún zhì zhì fāng jiě   hàn yǎn yìng tāo    
sǎo jǐn duō   tiān yǐng yōu yōu shuǐ bīng lún zhèng jiǔ tíng biān qún   dòng rán shēng    
guān yuè zhēn tiào wán   shān dào yǐng yóu shé pán  
guì huá gěng gěng chéng jié   qiū lǐn lǐn zēng qīng hán qián nián wàng yuè chéng biàn zhǐ   kǒng zhōng xiāo fēng biàn    
bēi xiāng zhǔ yǒu qíng qīn   ěr lóu wén bǎn jīn nián wàng yuè shā yáng shān zhào   xīn tiě shí jiān    
měi rén qiān gòng míng yuè   yáo xiǎng guī zhōng zhǐ kàn kōng tíng yuè gèng yōu hǎo bái   tuán tuán shī yān cǎo    
kāi biān kuàng duì shèng xián   fèn wàng yōu zhī lǎo nán ér běn gān jiàn pín   guì míng chuán néng rén    
shī duì yuè dào chū   jǐn náng páng méi