又次韻四首

宋代 張嵲
臨流清溽暑,薄暮一尊同。 林葉風翻白,山梅雨漬紅。 驚魂須楚些,繕性賴真風。 舊學嗟荒落,新詩識渾雄。
lín liú qīng shǔ   zūn tóng  
lín fēng fān bái   shān méi hóng  
jīng hún chǔ xiē   shàn xìng lài zhēn fēng  
jiù xué jiē huāng luò   xīn shī shí hún xióng