游慈雲分韻得是字

宋代 陳著
僧關可人心,況此晴色美。 蹈蘚滑路多,訪菊香處是。 引飲吞山光,清嘯落松子。 我有即事詩,就掃石壁紀。
sēng guān rén xīn   kuàng qíng měi  
dǎo xiǎn huá duō   fǎng xiāng chù shì  
yǐn yǐn tūn shān guāng   qīng xiào luò sōng  
yǒu shì shī   jiù sǎo shí