又次韻

宋代 方岳
月寒弄清琴,石齒鳴澗水。 寥寥古音在,難入箏笛耳。 錘期渺秋江,停手子姑已。 齊竽姑秦缶,乃傾市門倚。 歸從柴桑人,醉漉春瓮蚊。
yuè hán nòng qīng qín   shí chǐ míng jiàn shuǐ  
liáo liáo yīn zài   nán zhēng ěr  
chuí miǎo qiū jiāng   tíng shǒu  
qín fǒu   nǎi qīng shì mén  
guī cóng chái sāng rén   zuì chūn wèng wén