遊春台詩

唐代 春台仙
玉幢亘碧虛,此乃真人居。裴回仍未進,邪省猶難除。 日落煙水黯,驪珠色豈昏。寒光射萬里,霜縞遍千門。 玉魄東方開,嫦娥逐影來。洗心兼滌目,怳若遊春台。 清波滔碧天,烏藏黯黮連。二儀不辨處,忽吐清光圓。 烏沈海西岸,蟾吐天東頭。 鳳凰三十六,碧天高太清。元君夫人蹋雲語, 冷風颯颯吹鵝笙。
zhuàng gèn   nǎi zhēn rén péi huí réng wèi jìn   xié shěng yóu nán chú
luò yān shuǐ àn   zhū hūn hán guāng shè wàn   shuāng gǎo biàn qiān mén
dōng fāng kāi   cháng é zhú yǐng lái xīn jiān   huǎng ruò yóu chūn tái
qīng tāo tiān   cáng àn dǎn lián èr biàn chù   qīng guāng yuán
shěn hǎi 西 àn   chán tiān dōng tóu
fèng huáng sān shí liù   tiān gāo tài qīng yuán jūn rén yún  
lěng fēng chuī é shēng