遊春曲

明代 于謙
垂楊拂地如青絲,輕盈不奈東風吹。馬上誰家遊俠兒,雕鞍玉勒黃金羈。 張弓放彈如星馳,正中流鶯落樹枝。眾中大笑稱絕奇,揚鞭走馬當路岐。 忽聞鞦韆笑語嬉,隔牆佇立情如痴。牆裡佳人顰黛眉,留情不語知伊誰。 分明相望不相知,恨無羽翼通佳期。夕陽啼鳥催分離,可憐兩地空相思。
chuí yáng qīng   qīng yíng nài dōng fēng chuī shàng shuí jiā yóu xiá ér   diāo ān huáng jīn
zhāng gōng fàng dàn xīng chí   zhèng zhōng liú yīng luò shù zhī zhòng zhōng xiào chēng jué   yáng biān zǒu dāng
wén qiū qiān xiào   qiáng zhù qíng chī qiáng jiā rén pín dài méi   liú qíng zhī shuí
fēn míng xiāng wàng xiāng zhī   hèn tōng jiā yáng niǎo cuī fēn   lián liǎng kōng xiāng