遊春八詠 其二 宿雨新晴

宋代 歐陽澈
濛濛春鎖弄晴雨,花褪殘紅煙淡佇。潑成濃黛遠山青,秀色輕茸芳草布。 園林依約清且新,滑唇好鳥相和鳴。輕寒不斷微風作,幽花一笑遊人醒。
méng méng chūn suǒ nòng qíng   huā tuì cán hóng yān dàn zhù chéng nóng dài yuǎn shān qīng xiù   qīng rōng fāng cǎo    
yuán lín yuē qīng qiě xīn   huá chún hǎo niǎo xiāng míng qīng hán duàn wēi fēng zuò yōu   huā xiào yóu rén xǐng