游寶雲寺,得唐彥猷為杭州日送客舟中手晝一

宋代 蘇軾
二妙凋零筆法空,忽驚雲海戲群鴻。 清詩不敢私囊篋,人道黃門有父風。
èr miào diāo líng kōng   jīng yún hǎi qún hóng
qīng shī gǎn náng qiè   rén dào huáng mén yǒu fēng