游白雲寺分韻 其四

宋代 張瑰
梵宇峨峨出半天,數聲清磬發孤煙。林間玉露凋紅葉,池上秋雲靄白蓮。 誰更磨磚能作鏡,自須求佛苦棲禪。遊人只戀登臨去,懶向山僧話夙緣。
fàn é é chū bàn tiān   shù shēng qīng qìng yān lín jiān diāo hóng chí   shàng qiū yún ǎi bái lián    
shuí gèng zhuān néng zuò jìng   qiú chán yóu rén zhǐ liàn dēng lín lǎn   xiàng shān sēng huà yuán