游白馬寺

宋代 張耒
秋林轉層崖,步踏落葉響。 森森夾路竹,矗矗羽林仗。 精廬隱深塢,門啟台殿敞。 累累霜果懸,落落寒木壯。 房深燈火暖,縱飲頗酣暢。 山寒夜已深,嶺白月微上。 天明寺南去,幽路隘而昉。 林分徑忽斷,淺澗闊逾丈。 崩奔被澗石,大小非一狀。 丸丸列囷廩,落落排瓮盎。 鳴泉走石罅,聯絡弄清漲。 喧頹競飛漱,派瀉或平漾。 群行命朋儔,困息植吾杖。 沿松見奇鼠,石蟹侑朝餉。 深行耳目靜,擠險誰復讓。 寒聯老木陰,暖值丹崖曠。 秋暉墮平野,暮鳥啼青嶂。 徜徉未知返,欲去意先愴。 膏粱與薇蕨,美惡隨所尚。 當其兩自得,厭滿絕余望。 乃知山林樂,豈為隱者妄。 況吾不事事,枯槁理則當。 遑遑施仁義,此固聖賢量。 我自沮溺徒,疏頑安可強。
qiū lín zhuǎn céng   luò xiǎng  
sēn sēn jiā zhú   chù chù lín zhàng  
jīng yǐn shēn   mén tái diàn 殿 chǎng  
lěi lěi shuāng guǒ xuán   luò luò hán zhuàng  
fáng shēn dēng huǒ nuǎn   zòng yǐn hān chàng  
shān hán shēn   lǐng bái yuè wēi shàng  
tiān míng nán   yōu ài ér fǎng  
lín fēn jìng duàn   qiǎn jiàn kuò zhàng  
bēng bēn bèi jiàn shí   xiǎo fēi zhuàng  
wán wán liè qūn lǐn   luò luò pái wèng àng  
míng quán zǒu shí xià   lián luò nòng qīng zhǎng  
xuān tuí jìng fēi shù   pài xiè huò píng yàng  
qún xíng mìng péng chóu   kùn zhí zhàng  
yán 沿 sōng jiàn shǔ   shí xiè yòu cháo xiǎng  
shēn xíng ěr jìng   xiǎn shuí ràng  
hán lián lǎo yīn   nuǎn zhí dān kuàng  
qiū huī duò píng   niǎo qīng zhàng  
cháng yáng wèi zhī fǎn   xiān chuàng  
gāo liáng wēi jué   měi è suí suǒ shàng  
dāng liǎng   yàn mǎn 滿 jué wàng  
nǎi zhī shān lín   wèi yǐn zhě wàng  
kuàng shì shì   gǎo dāng  
huáng huáng shī rén   shèng xián liàng  
  shū wán ān qiáng