憂愛

宋代 劉克莊
脫髮清晨雪滿簪,把茅不恨入山深。 安能更作皺眉事,但可聊為擁鼻吟。 鞭算難權鹿皮幣,害藏誰發褭蹄金。 暮年未敢忘憂愛,喜聽三邊奏凱音。
tuō qīng chén xuě mǎn 滿 zān   máo hèn shān shēn  
ān néng gèng zuò zhòu méi shì   dàn liáo wèi yōng yín  
biān suàn nán quán 鹿   hài cáng shuí niǎo jīn  
nián wèi gǎn wàng yōu ài   tīng sān biān zòu kǎi yīn