詠諸功臣像二十六首 其九 故太子太傅嗣魏國公徐輝祖

明代 王世貞
中山既星隕,嗣公乃霞升。仁孫藉肺腑,荀息為干城。 大義當滅親,一死以自明。敢援椒風顧,忘此板蕩誠。 捧心見家王,茅土幸未傾。焉知百年後,崇祀表芳名。
zhōng shān xīng yǔn   gōng nǎi xiá shēng rén sūn fèi xún   wèi gān chéng    
dāng miè qīn   míng gǎn yuán jiāo fēng wàng   bǎn dàng chéng    
pěng xīn jiàn jiā wáng   máo xìng wèi qīng yān zhī bǎi nián hòu chóng   biǎo fāng míng