用張翕越詩意更為一首
春去人間遠,何方覓黑甜。秋聲侵瓮牖,雨色掛飛檐。
慾海人爭溺,文淵我自潛。驪珠偶然得,捻斷數莖髯。
chūn
春
qù
去
rén
人
jiān
間
yuǎn
遠
,
hé
何
fāng
方
mì
覓
hēi
黑
tián
甜
qiū
。
shēng
秋
qīn
聲
wèng
侵
yǒu
瓮
yǔ
牖
,
sè
雨
guà
色
fēi
掛
yán
飛
檐
。
yù
欲
hǎi
海
rén
人
zhēng
爭
nì
溺
,
wén
文
yuān
淵
wǒ
我
zì
自
qián
潛
lí
。
zhū
驪
ǒu
珠
rán
偶
dé
然
niǎn
得
,
duàn
捻
shù
斷
jīng
數
rán
莖
髯
。