詠齋詩

宋代 李廌
古昔詩客長風騷,雲間野鶴鳴九皋。 六丁極天十萬遭,攝提執策窮牛毛。 玄珠罔象誰能及,或長壯麗稱雄豪。 九原殺氣橫天高,朔風吹雪沾霜刀。 銜枚束甲夜渡洮,軍中壯士秉白旄。 忿怒不可拔一毫,白狐幾腋成一袍。 東溟一釣連六鰲,二長不同各有勞。 吟詠至審公譏褒,詠齋之樂真陶陶。 君毋獨樂愈自高,亦當以手援兒曹。
shī cháng fēng sāo   yún jiān míng jiǔ gāo
liù dīng tiān shí wàn zāo   shè zhí qióng niú máo
xuán zhū wǎng xiàng shuí néng   huò cháng zhuàng chēng xióng háo
jiǔ yuán shā héng tiān gāo   shuò fēng chuī xuě zhān shuāng dāo
xián méi shù jiǎ táo   jūn zhōng zhuàng shì bǐng bái máo
fèn 忿 háo   bái chéng páo
dōng míng diào lián liù áo   èr zhǎng tóng yǒu láo
yín yǒng zhì shěn gōng bāo   yǒng zhāi zhī zhēn táo táo
jūn gāo   dāng shǒu yuán ér cáo