永遇樂·曲徑通幽

宋代 李彌遜
曲徑通幽,小亭依翠,春事才過。看筍成竿,等花著果,永晝供閒坐。蒼蒼晚色,臨淵小立,引首暮鷗飛墮。悄無人,一溪山影,可惜被渠分破。 百年似夢,一身如寄,南北去留皆可。我自知魚,翛然濠上,不問魚非我。隔籬呼取,舉杯對影,有唱更憑誰和。知淵明,清流臨賦,得似恁麼。
jìng tōng yōu   xiǎo tíng cuì   chūn shì cái guò kàn sǔn chéng gān 竿   děng huā zhù guǒ   yǒng zhòu gōng xián zuò cāng cāng wǎn   lín yuān xiǎo   yǐn shǒu ōu fēi duò qiāo rén   shān yǐng   bèi fēn
bǎi nián shì mèng   shēn   nán běi liú jiē zhī   xiāo rán háo shàng   wèn fēi   bēi duì yǐng   yǒu chàng gèng píng shuí zhī yuān míng   qīng liú lín   de rèn me