用韻簡天童應庵

宋代 張孝祥
敬亭松竹古叢林,二老風流舊賞音。樓閣長開太平象,鍾魚能洗祖師心。 別來黃鵠還千里,盟在白鷗當再尋。卻憶西堂大言客,只今高坐海雲深。
jìng tíng sōng zhú cóng lín   èr lǎo fēng liú jiù shǎng yīn lóu cháng kāi tài píng xiàng zhōng   néng shī xīn    
bié lái huáng hái qiān   méng zài bái ōu dāng zài xún què táng 西 yán zhī   jīn gāo zuò hǎi yún shēn