用韻賦梅花三首 其一

宋代 李綱
寒梅幾樹開前村,靚妝綽約歸仙魂。橫斜影落石溪淺,皓潔色洗煙嵐昏。 幽香暗動松竹徑,清格自羞桃李園。窮冬萬里霜雪積,獨得一點陽和溫。 冰姿最宜夜月白,玉彩更炫朝霞暾。明妃失意去朔漠,阿嬌無寵扃長門。 芳容寂寂誰復顧,雅意耿耿今何言。天涯相對且相樂,為爾吸盡黃金樽。
hán méi shù kāi qián cūn   jìng zhuāng chuò yuē guī xiān hún héng xié yǐng luò shí qiǎn hào   jié yān lán hūn    
yōu xiāng àn dòng sōng zhú jìng   qīng xiū táo yuán qióng dōng wàn shuāng xuě   de diǎn yáng wēn    
bīng 姿 zuì yuè bái   cǎi gèng xuàn zhāo xiá tūn míng fēi shī shuò ā   jiāo chǒng jiōng cháng mén    
fāng róng shuí   gěng gěng jīn yán tiān xiāng duì qiě xiāng wéi   ěr jìn huáng jīn zūn