用韻賦梅花三首 其二

宋代 李綱
草木凍死山中村,惟有梅花能返魂。孤根不怕雪霜苦,冷艷似笑風雲昏。 披芳獨占歲寒地,擢秀肯待春風園。溪邊寒影自的的,月里皓色還溫溫。 飄零疏雨夕煙瞑,厭浥清露晨光暾。玉妃遊戲隘昆閬,縞衣飛出瑤台門。 幽姿耿介不可狎,欲問所以難為言。嗅花嚼蕊更奇絕,侑我一醉玻璃樽。
cǎo dòng shān zhōng cūn   wéi yǒu méi huā néng fǎn hún gēn xuě shuāng lěng   yàn shì xiào fēng yún hūn    
fāng zhàn suì hán   zhuó xiù kěn dài chūn fēng yuán biān hán yǐng yuè   hào hái wēn wēn    
piāo líng shū yān míng   qīng chén guāng tūn fēi yóu ài kūn láng gǎo   fēi chū yáo tái mén    
yōu 姿 gěng jiè xiá   wèn suǒ nán wéi yán xiù huā jué ruǐ gèng jué yòu   zuì zūn