用韻答謝彥質

元代 鄧雅
謝家池上又逢春,坐見東山氣渾淪。千畝竹松宜獨隱,一簾風月愛清貧。 鹿門自可攜妻子,宣室毋煩論鬼神。舊業盡隨征戰盡,底須愁嘆似盧綸。
xiè jiā chí shàng yòu féng chūn   zuò jiàn dōng shān hún lún qiān zhú sōng yǐn   lián fēng yuè ài qīng pín    
鹿 mén xié   xuān shì fán lùn guǐ shén jiù jǐn suí zhēng zhàn jǐn   chóu tàn shì lún