永遇樂 再用稼軒《投老空山》韻自遣

宋代 單人耘
吟夢猶酣,秋窗乍曙,有人惋嘆。轗軻平生,優遊歲月,述作霜紅晚。 師心踵跡,非同年少,一脈薪傳未斷。睽違處、湖波難靜,幾度煙籠虹散。 風塵擾擾,一技無成,負卻伊人慧眼。破釜鳴雷,沉舟奮楫,攄墨慚青簡。 任情恣性,不求聞達,天道何能酬懶。殷勤謝,詹言警語,送明驅暗。
yín mèng yóu hān   qiū chuāng zhà shǔ   yǒu rén wǎn tàn kǎn píng shēng yōu   yóu suì yuè shù   zuò shuāng hóng wǎn    
shī xīn zhǒng   fēi tóng nián shào   mài xīn chuán wèi duàn kuí wéi chù nán jìng   yān lóng hóng sàn      
fēng chén rǎo rǎo   chéng   què rén huì yǎn míng léi chén   zhōu fèn shū   cán qīng jiǎn    
rèn qíng xìng   qiú wén   tiān dào néng chóu lǎn yīn qín xiè zhān   yán jǐng sòng   míng àn