永遇樂 秋夜

清代 徐燦
團扇才收,涼風俄透,粉紅零剪。霞卷冰綃,一天寒碧,只有愁相見。 慣愁雙黛,也須耐得,多少雨嗟雲倦。路茫茫、東籬在何處,羅襪稜稜尋遍。 回頭曾念,幾番塵夢,目斷還教腸斷。葉砌層階,霜欺餘菊,去雁應相怨。 玉漏頻傳,晶簾時曳,煙結香篝如霰。今宵對、依依明月,此情何限。
tuán shàn cái shōu   liáng fēng é tòu   fěn hóng líng jiǎn xiá juǎn bīng xiāo   tiān hán zhǐ   yǒu chóu xiāng jiàn    
guàn chóu shuāng dài   nài   duō shǎo jiē yún juàn máng máng dōng zài chǔ luó   léng léng xún biàn      
huí tóu céng niàn   fān chén mèng   duàn huán jiào cháng duàn céng jiē shuāng     yàn yīng xiāng yuàn    
lòu pín chuán   jīng lián shí   yān jié xiāng gōu xiàn jīn xiāo duì míng yuè qíng   xiàn