永遇樂 秋暮登鎮江北固山淩雲亭用稼軒韻

宋代 單人耘
漠漠江天,攜朋來看東吳勝處。指點金焦,縈青聳黛,欲逐飛帆去。 劉郎佳話,千秋猶說,彷佛笙歌初住。證當時、摩天銳氣,一石趺蹲如虎。 乾坤無盡,知人論世,但得時時回顧。天重晚晴,林酣宿雨,黃葉西風路。 莫辭道遠,開來繼往,餘勇駸駸能鼓。吾難老,憑軒長嘯,魚龍驚否。
jiāng tiān   xié péng lái kàn dōng shèng chù zhǐ diǎn jīn jiāo   yíng qīng sǒng dài   zhú fēi fān
liú láng jiā huà   qiān qiū yóu shuō   páng shēng chū zhù zhèng dāng shí tiān ruì   shí dūn
qián kūn jìn   zhī rén lùn shì   dàn de shí shí huí tiān zhòng wǎn qíng   lín hān 宿   huáng 西 fēng
dào yuǎn   kāi lái wǎng   yǒng qīn qīn néng nán lǎo   píng xuān cháng xiào   lóng jīng fǒu