永遇樂

宋代 蔡松年
正始風流,氣吞餘子,此道如線。朝市心情,雲翻雨覆,千丈堆冰炭。 高人一笑,春風捲地,只有大江如練。憶當時,西山爽氣,共君對持手版。 山公鑒裁,水曹詩興,功業行飛霄漢。華屋含秋,寒沙去夢,千里橫青眼。 古今都道,休官歸去,但要此言能踐。把人間、風煙好處,便分中半。
zhèng shǐ fēng liú   tūn zi   dào xiàn cháo shì xīn qíng yún   fān qiān   zhàng duī bīng tàn    
gāo rén xiào   chūn fēng juǎn   zhǐ yǒu jiāng liàn dāng shí   shān 西 shuǎng gòng   jūn duì chí shǒu bǎn    
shān gōng jiàn cái   shuǐ cáo shī xìng   gōng xíng fēi xiāo hàn huá hán qiū hán   shā mèng qiān   héng qīng yǎn    
jīn dōu dào   xiū guān guī   dàn yào yán néng jiàn rén jiān fēng yān hǎo chù biàn fēn   zhōng 便 bàn