用元韻答清老

宋代 王炎
平生言語苦不工,甲乙未能成類稿。 曩時陶謝以詩鳴,竭力追隨終莫到。 上人詞鋒極痛快,睥睨千人軍可掃。 長須驚喜見此客,無怪繞枝鳱鵲噪。 師言能詩且工畫,筆仗須先知嫩老。 復言能畫亦飽參,亹亹玄談聽更好。 吾聞法海深又深,性珠可得不可討。 若除詩畫與談禪,未審云何真悟道。
píng shēng yán gōng   jiǎ wèi néng chéng lèi gǎo 稿  
nǎng shí táo xiè shī míng   jié zhuī suí zhōng dào  
shàng rén fēng tòng kuài   qiān rén jūn sǎo  
cháng jīng jiàn   guài rào zhī gān què zào  
shī yán néng shī qiě gōng huà   zhàng xiān zhī nèn lǎo  
yán néng huà bǎo cān   wěi wěi xuán tán tīng gèng hǎo  
wén hǎi shēn yòu shēn   xìng zhū tǎo  
ruò chú shī huà tán chán   wèi shěn yún zhēn dào