詠浴

唐代 韓偓
再整魚犀攏翠簪,解衣先覺冷森森。教移蘭燭頻羞影, 自試香湯更怕深。初似洗花難抑按,終憂沃雪不勝任。 豈知侍女簾帷外,剩取君王幾餅金。
zài zhěng lǒng cuì zān   jiě xiān jué lěng sēn sēn jiào lán zhú pín xiū yǐng  
shì xiāng tāng gèng shēn chū shì huā nán àn   zhōng yōu xuě shèng rèn
zhī shì lián wéi wài   shèng jūn wáng bǐng jīn