詠螢

唐代 於季子
卉草誠幽賤,枯朽絕因依。忽逢借羽翼,不覺生光輝。 直念恩華重,長嗟報效微。方思助日月,為許願曾飛。
huì cǎo chéng yōu jiàn   xiǔ jué yīn féng jiè   jué shēng guāng huī
zhí niàn ēn huá zhòng   cháng jiē bào xiào wēi fāng zhù yuè   wéi yuàn céng fēi