詠雪 其一 大石調【青杏子】

元代 白樸
空外六花番,被大風灑落千山。窮冬節物偏宜晚,凍凝沼沚,寒侵帳幕,冷濕闌干。
kōng wài liù huā fān   bèi fēng luò qiān shān qióng dōng jié piān wǎn dòng   níng zhǎo zhǐ hán   qīn zhàng lěng   shī lán gān