詠雪奉呈廣平公

宋代 黃庭堅
連空春雪明如洗,忽憶江清水見沙。 夜聽疏疏還密密,曉看整整復斜斜。 風回共作婆娑舞,天巧能開頃刻花。 正使盡情寒至骨,不妨桃李用年華。
lián kōng chūn xuě míng   jiāng qīng shuǐ jiàn shā
tīng shū shū hái   xiǎo kàn zhěng zhěng xié xié
fēng huí gòng zuò suō   tiān qiǎo néng kāi qǐng huā
zhèng shǐ 使 jìn qíng hán zhì   fáng táo yòng nián huá